Life

Cuộc sống chúng ta, diễn ra quanh những bữa ăn

Khi chúng ta mất đi những nhà hàng yêu thích kể từ Covid, khi cánh cửa nhiều nơi chốn quen thuộc đóng lại (vì yêu cầu của chính phủ, hoặc vì không cầm cự được)- sự thật, chúng ta không chỉ mất đi một nơi để ăn. Chúng ta mất đi những trải nghiệm. Bài viết này là tập hợp kỷ niệm về bữa ăn đáng nhớ nhất của những cây viết danh giá hàng đầu New York Times, chuyển ngữ bởi một tác giả Việt cũng tha thiết yêu ẩm thực. 

Hy vọng, dù viễn cảnh về Covid chưa rõ ràng nhưng tất cả sẽ không ngăn bạn luôn có niềm vui trong việc thưởng thức đồ ăn ngon- hay chính là tận hưởng cuộc sống giống như các tác giả. Bởi cuộc sống đôi khi nghe to tát, đôi khi lại giản dị diễn ra xoay quanh những bữa ăn thôi, phải không?

Những người bạn mới 

Con trai 8 tuổi của tôi, Nick, đã mệt mỏi với việc đi du lịch. Khi chúng tôi đến Paris – điểm dừng chân cuối cùng của chúng tôi – tất cả những gì cậu bé muốn làm là về nhà: Nick nhớ bạn bè, nhớ căn phòng riêng của mình và những đồ ăn quen thuộc.

https://static01.nyt.com/newsgraphics/2020/06/11/writers-on-restaurants/assets/images/ruth_reichl-desktop-720_x2.jpg

Nick nhíu mày khi nhìn tôi- mẹ cậu bé nhảy cẫng quanh phòng khách sạn, vui mừng vì đã đặt được chỗ vào phút cuối tưởng-như-không-thể tại L’Ami Louis – một nhà hàng mà tôi đã cố gắng đặt chỗ trong vô vọng trong nhiều năm. Michael, chồng tôi, chỉ cố tỏ ra nhiệt tình vừa đủ. “Lại là một bữa ăn kiểu Pháp vô cùng đắt đỏ khác”, anh càu nhàu, làm ý tưởng đi ăn hàng này của tôi với anh tồi tệ chẳng khác địa ngục.

Cuối cùng, hai người miễn cưỡng đồng ý đi.

L’Ami Louis vốn đã là một nhà hàng vô cùng nổi tiếng trong quá khứ và từ 1924, L’Ami Louis càng kiên quyết hơn trong việc chống lại những sự thay đổi, bắt đầu bằng việc những người phục vụ trông như thể họ đã ở đó từ đầu. 

Nick bước vào, hít hà không khí thơm mùi gỗ sồi và chú ý ngay đến một chồng khoai tây chiên vàng trên đường đi tới bàn ăn.

“Có thể nó sẽ ổn thôi,” Nick bắt đầu nhận định, nhìn quanh căn phòng nhỏ, đông đúc với những chiếc áo khoác xếp chồng trên giá để đồ. Người phục vụ tìm hiểu Nick một lát và biến mất. Anh trở lại mang theo một đĩa lớn khoai tây chiên và một ly nước cam ép tươi. “Cậu bé có vẻ đói”, anh nói khi đặt đĩa trước mặt Nick.

“Con nghĩ con bắt đầu thích nơi này”, con trai tôi tiếp tục thông báo.

“Kia có phải Carole Bouquet?” Michael chồng tôi chỉ qua phòng một gia đình ngồi cùng một cậu bé khoảng tuổi Nick. Tôi nghĩ đó có lẽ là nữ diễn viên nổi tiếng của Pháp, nhưng trong nhà hàng tối tăm, khói thuốc thật khó để nói. “Có thể,” tôi nói. “Dân điện ảnh yêu thích nơi này.”

“Con cũng thế.” Nick vừa nói trong lúc nhét một miếng khoai tây chiên vào miệng.

Người phục vụ xuất hiện với những con ốc nóng hổi, ​​kèm theo một đám mây làm từ tỏi và bơ trôi bồng bềnh trên bàn. Đặt đĩa xuống, anh thì thầm điều gì đó vào tai Nick. Anh chỉ, và Nick đi theo cậu bé từ bàn Carole Bouquet, ra khỏi cửa. “Đừng lo lắng, thưa bà,” người phục vụ nói rất nghiêm túc. “Đây chỉ là trò chơi tổ chức dành cho trẻ em những bàn cạnh nhau.”

Trong khi chúng tôi ngồi thưởng thức những miếng gà bụ bẫm với phần da giòn rụm, Nick chạy đến nói rằng người phụ nữ trên lầu đã hét to bên ngoài cửa sổ. “Cô ấy đang gọi những người hiến binh!”, Nick nói, đầy phấn khích trước khi tiếp tục lao ra khỏi cửa. 

Các chàng trai tiếp tục mất hút cho đến khi người phục vụ mang lên một chiếc bánh phủ toàn chocolate. Các cậu bé ngồi cạnh nhau, giờ đã là những người bạn thân, miễn cưỡng tham gia với “hội người lớn. Không vấn đề gì với chúng tôi, chúng tôi đang nhấp Cognac “đi dạo” từ bàn này qua bàn khác, và làm quen. Người phục vụ đứng ở phía bên lề, nhìn chúng tôi với đôi mắt thích thú. Toàn bộ nhà hàng đã chuyển thành một bữa tiệc tối. 

Trời đã khuya khi bữa tối kết thúc. “Đó”, con trai tôi đã thông báo khi chúng tôi trở về khách sạn, “là một nhà hàng rất tuyệt.”

“Nhưng tất cả những gì con ăn chỉ là khoai tây chiên và bánh sô cô la mà?” tôi thắc mắc.

“Mẹ”, Nick đáp. “Mẹ biết nhà hàng không chỉ thực sự là về các món ăn mà. Chúng ta có thể quay lại vào ngày mai không?”

Chờ đợi là gì?

Là sao: Tôi đến một trung tâm mua sắm hoành tráng cách nhà 53 dặm, có vẻ là chỉ để mua một cục xà bông thơm? Ý tôi là, nó không hẳn về xà phòng nhiều như việc cần một cái cớ để dành buổi sáng thứ Bảy cho một nơi nào đó không phải nhà mình. Nhưng một khoanh glycerin giá cao cũng là một lý do hợp lý như bất kỳ lý do nào. 

Tôi kéo cô bạn Emily đi cùng bởi việc mình tôi nhìn vào những thứ bản thân không đủ khả năng chi trả sẽ khiến tôi tuyệt vọng tồi tệ. Bãi đậu xe trung tâm không mấy ngạc nhiên đã kín chỗ cho một ngày đi shopping vào phút chót, và tôi nguyền rủa việc lên kế hoạch tệ hại của mình buộc tôi phải đậu xe cách cửa hàng gần nhất tới vài dặm. 

https://static01.nyt.com/newsgraphics/2020/06/11/writers-on-restaurants/assets/images/samantha_irby-desktop-720_x2.jpg

Tôi khóa xe, và gần như bị hạ gục bởi một đám người đổ xô theo nhau chạy về phía cánh cửa trung tâm thương mại lấp lánh- hàng tá người và người trèo lên nhau để tranh lối vào cửa trước. Tôi chặn một người đàn ông khi anh ta đang doạ đánh một người đi bộ khác ra khỏi tay người phụ nữ và hỏi “Anh bạn, thế giới có chuyện gì hôm nay vậy?”. Anh ta nhìn tôi như thể tôi mới mọc thêm cái đầu thứ hai, sau đó lao về phía trái để tranh đường với một đôi bạn sinh viên đang chạy về phía trước. “Cuối cùng chúng tôi cũng đã có một Cheesecake Factory!”, anh la lớn. “Và hôm nay là ngày khai trương”. 

Một nhà hàng Cheesecake Factory mới được xây dựng, người thống trị các chuỗi thực phẩm làm nóng, đóng gói trước, đang mở cửa cách nơi tôi đang sống chỉ một giờ đồng hồ lái xe và một nửa bình xăng? Thật kỳ diệu. Tôi tìm cách chiến đấu để xuyên qua đám người trong những đôi giày tập gym tiện lợi tụ tập quanh cửa và đi đến chỗ người chủ đang đứng, nơi tôi được thông báo việc chờ đợi có thể lên đến “vài giờ” cho tôi trước khi thưởng thức một đĩa Roadside Slider. 

Tôi nhìn những đám thiếu niên đang bực bội thở dài và nhăn nhó nhìn đồng hồ, đưa những yêu cầu gọi món như thể “mẹ cho con ăn NGAY BÂY GIỜ, ok?” trên điện thoại của họ khi họ thoát ra khỏi đám hỗn loạn. Những người lớn hơn thì giấu sự thiếu kiên nhẫn của mình trong những chiếc hộp lạnh chứa “hơn 30 loại bánh phô mai huyền thoại” khi những em bé mới tập đi của họ khóc lóc và níu chân họ, năn nỉ ba mẹ chỉ cho chúng ăn những túi Cheerios họ để lại trong xe. 

Có phải tôi đã thực sự lãng phí hơn ba tiếng đồng hồ vào giữa một ngày cuối tuần hoàn toàn chấp nhận được bên ngoài lối vào nhà hàng, chen chúc bên cạnh ki-ốt hình vỏ điện thoại với dì và chú của bạn, chờ đợi chỉ để lấy thức ăn tôi đã ăn trước đó? Ý tôi là, bạn đã bao giờ có chiếc bánh mì nâu ấm áp đó chưa? ĐÚNG, TÔI ĐÃ. 

May mắn là điều này đơn giản đã không xảy ra với tôi, và bây giờ tôi bất ngờ vô tình vấp phải sự kiện khai trương của nhà hàng sang trọng, phong cách Ai Cập trong giấc mơ của tôi? Không có cách nào Emily và tôi có thể đặt tên mình vào đó. 

Chuyện tình của tôi với Cheesecake Factory đã bắt đầu giống như bất cứ ai khác: Một cô gái ở trường trung học ngoại ô của tôi đã đưa tôi đến đó vào sinh nhật thứ 17 của tôi, và đó là nơi sang trọng, quyến rũ nhất mà tôi từng đến, tôi thực sự rất sợ Thực đơn 72 trang, không thể tin rằng họ mang đến cho bạn một cốc nước đá theo nghĩa đen và đổ đầy lại sau mỗi 30 giây – 10 lần như 10, sẽ lại xuất hiện. Và tôi đã. Hàng tá lần. Và, OK, có thể tôi đã phóng đại số lượng trang menu, nhưng bạn có thể dễ dàng đến đó mỗi tuần một lần trong suốt quãng đời còn lại và không bao giờ nhận được điều tương tự hai lần. Hãy cố gắng để đánh bại điều đó. Bạn đơn giản không thể.

Nép mình bên trong một gian hàng có kích thước của một chiếc xe hơi cỡ trung, lưng và đầu gối đau nhức từ nhịp qua lại đông đúc người mua sắm trước mặt hai thương hiệu Ann Taylor và North Face trong khi cố gắng không nghĩ về sự lố bịch của việc dành cả ngày chờ đợi để đặt mua một thứ gọi là Skinny Lucy Caesar Salad, chúng tôi nắm chặt những chiếc ly hình chứa margaritas của chúng tôi và thở dài. 

Đó là giá trị của sự chờ đợi.

Bữa trưa vội vàng

https://static01.nyt.com/newsgraphics/2020/06/11/writers-on-restaurants/assets/images/alexander_chee-desktop-720_x2.jpg

Vào mùa thu năm 1994, một trong những gương mặt nổi tiếng nhất của nước Mỹ đã ném đĩa đồ ăn bằng bạc của cô ấy về phía tôi, quay mặt đi khi cô ấy làm vậy. “Đây là những thứ bẩn thỉu,” cô nói.

Tôi là người phục vụ bữa trưa của cô ấy tại Sfuzzi, một nhà hàng Ý đối diện với Trung tâm Lincoln, được nhân đôi diện tích để trở thành như một căng tin cho ABC News, ở ngay góc phố.

Tôi là người mới và chưa từng chạy bàn như thế này trước đây. Trong những ngày này, ai đó sẽ thuê bạn chỉ vì họ thích bạn, không hề có kiểm tra hay tham khảo và bạn phải học mọi thứ trong công việc cũng như làm cho nó giống như bạn đã biết cách làm điều đó từ lâu. 

Đây là bài học của tôi rằng khách của tôi đã được ngồi trước khi tôi đánh bóng bàn, và nó không bao giờ xảy ra nữa. Chúng tôi luôn cố gắng chăm sóc đặc biệt cho người nổi tiếng đặc biệt này, không phải vì cô ấy nổi tiếng – rất nhiều khách hàng của chúng tôi cũng nổi tiếng – mà vì cá nhân cô ấy đã trả tiền để trả lại một cơ thể bị sát hại cho Bangladesh sau khi nghe tin anh ấy bị giết. Tôi vẫn hối hận về thất bại của mình mỗi khi mặt cô ấy xuất hiện sáng láng trên màn hình.

Làm việc trong một nhà hàng ở khu vực New York này giống như đóng vai chính trong một bộ phim về bản thân bạn, nơi các nhân vật phụ đều là những ngôi sao. Tôi đã chờ đợi Diane Sawyer, Connie Chung, Barbara Walters, Greg Louganis và Conan O’Brien, trong số nhiều người khác. Một đêm náo nhiệt, khi tôi nhặt tấm séc có chữ ký từ bàn, tôi thấy cái tên Madeleine Benngle – tác giả của một cuốn tiểu thuyết yêu thích thời thơ ấu – và nhìn lên, nhưng cô ấy đã đi rồi, băng qua đường đến nhà hát opera và những vũ trụ xa hơn.

Tôi đã không thường làm việc cho bữa trưa. Một nhà hàng tiền rạp ở New York là nhà hát opera trước nhà hát opera và những người phục vụ kiếm tiền từ 5 giờ chiều đến 8 giờ tối.

Chúng tôi cần thần kinh của một tay thiện xạ và sự phấn khích đều đặn của một kỹ nữ khi chúng tôi chuyển sang phục vụ hai, hoặc có thể là ba chỗ ngồi trong phiên của mình trong những lần phục vụ kéo dài 3 giờ đó. Thất bại có nghĩa chỉ có một chỗ ngồi trước màn, hay thực khách của chúng tôi lỡ mất chương trình của họ. Tất cả chúng tôi đều phục vụ bữa chưa như một điều lợi thế cho nhà hàng, bởi vì những bữa tối không mang lại quá nhiều tiền. 

Nhiều phục vụ đã bị cắt giảm khi các nhà hát rời đi. Tôi thường đến lúc 4:30 và đi bộ về nhà lúc 9:00. Nhưng tôi đã kiếm đủ tiền để sống trong khi viết tiểu thuyết đầu tiên của tôi.

Tôi đã chưa bao giờ hiểu được sự kỳ diệu của nơi này, nhưng tôi biết nó rất bền bỉ. Các cột màu vàng giả phong cách Tuscany, đồ nội thất đan, ánh sáng đèn trên những sợi dây ngoằn ngoèo kỳ cục vắt trên những miếng mâm xôi điểm xuyết trên quá nhiều đĩa thức ăn- vậy mà tất cả những điều này xem ra hợp lý, đêm này qua đêm khác. 

Nhà hàng là một chuỗi bên ngoài Texas, với cocktail, Bellini đông lạnh được gọi tên Sfuzzi, được cho là đào tươi, rượu sơ-náp đào và Prosecco, mặc dù các bartenders đảm bảo với chúng tôi nó đồng thời được pha với vodka. 

Chúng tôi chỉ giao hàng cho duy nhất một khách hàng- Madonna- và bạn phó quản lý của chúng tôi sẽ nhận đơn đặt hàng của Madonna và mang đến trực tiếp cho cô ấy. Tôi đã ký thỏa thuận bảo mật đầu tiên của mình ở đó, vì vậy tôi sẽ không thể nói cô ấy đã đặt gì, nhưng mỗi lần tôi nhìn bạn phó quản lý rời đi để đến toà nhà của Madonna trên phía Tây Central Park, tôi tưởng tượng ra cảnh anh ấy trao nó cho trợ lý của cô ấy với nụ cười buồn bã anh vẫn hay có mỗi lần ai đó nói tên cô ấy. 

Vào năm tôi làm việc ở đó, mỗi bàn tôi phục vụ là một bài học về việc cách sống tại New York, một trường học kỳ lạ. Vào cuối thời gian tôi ở đó, tôi có cảm giác như thể tôi hiểu thành phố- và có thể là cả cuộc sống- theo một cách mà không ai đã từng dạy tôi.

Cuối cùng điều kỳ diệu đã đem đến một món quà cho tôi. Một đêm nọ, sau khi kết thúc công việc tài chính, anh trai tôi đến gặp tôi tại nơi làm việc. Anh vẫn chưa kiếm được nhiều tiền. Tôi mời anh một ly Chianti, một ly Solaia để làm anh bất ngờ – một ly rượu vang thực sự ngon. Tôi không thể nhớ đó là năm nào, nhưng tôi nhớ gương mặt anh khi anh ấy ngồi và uống nó, trong bộ vest mới, đơn giản là hạnh phúc và rạng rỡ như thể từ trong ra ngoài.

Đó thực là là một ly rượu đã làm thay đổi cuộc đời anh ấy, anh nói với tôi nhiều năm sau đó, sau khi anh trở thành một chuyên gia về rượu. Anh ấy có một hầm rượu ở Los Angeles, và đôi khi, khi tôi đến thăm anh ấy và anh mời tôi một ly rượu vang, tôi nhớ, như thể đó là một trò chơi cũ giữa chúng tôi, đã bắt đầu đêm đó ở Sfuzzi. 

Bữa tối Chủ nhật

https://static01.nyt.com/newsgraphics/2020/06/11/writers-on-restaurants/assets/images/adam_platt-desktop-720_x2.jpg

Khi những người anh lớn, đói khát của tôi và tôi ở độ tuổi trẻ trung, điển hình đam mê ăn uống, cha tôi, người đang làm việc cho Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vào thời điểm đó, thường sẽ đưa chúng tôi ra những nhà hàng ở những nơi khá xa nơi chúng tôi sống. 

Lớn lên ở New York, cả bố mẹ tôi đều xem các nhà hàng như cánh cửa để vào cuộc sống náo nhiệt của bất kỳ thành phố hay nền văn hóa nào. Họ cũng có một niềm say mê mang tính thành phố lớn cho ý tưởng nuôi dưỡng những điểm đến thường xuyên cho những bữa sáng thường ngày, hoặc bữa tối gia đình Chủ nhật. Vì vậy, khi chúng tôi đi từ địa điểm này đến địa điểm khác, chúng tôi trở nên quen thuộc với cung điện Dimsum Hong Kong, các cửa hiệu Yakitori Tokyo, các cửa hàng bánh bao hay những nhà hàng vịt Bắc Kinh mà trước đó từng buôn bán tại Bắc Kinh, nơi chúng tôi sống trong những năm 1970. 

Điểm đầu tiên trong chuỗi khám phá vĩ đại các nhà hàng mà gia đình tôi thường lui tới là món thịt nướng Mông Cổ ở ngoại ô Đài Trung, một thành phố nhỏ ở bờ biển phía Tây Đài Loan, nơi ba mẹ tôi chuyển đến để học tiếng Trung phổ thông những năm 1960. 

Vào những ngày ấy, Đài Loan tràn ngập các đầu bếp và những chủ nhà hàng, những người mà mất đi kế sinh nhai sau cuộc Cách mạng Mao, và đất nước này là trung tâm sôi động của phong cách nấu ăn cổ điển đặc trưng Trung Hoa, cũng như những đổi mới trong ẩm thực. Bánh bao súp được phổ biến ở đó trong những năm 60, cùng với gà General Tso, và các món thịt nướng Mông Cổ – một loại lai giữa Teppanyaki Nhật Bản và thịt nướng truyền thống ở Tây Bắc Trung Quốc – đã xuất hiện trên khắp đất nước.

Món thịt nướng Mông Cổ yêu thích của chúng tôi là nhà hàng đầu tiên tôi nhớ mình ghé thăm, và tôi vẫn nhớ những bữa tối gia đình của chúng tôi ở đó, theo cách một người yêu thích kịch nghệ nhớ lại cuộc thi sắc đẹp và kỳ diệu của vở kịch đầu tiên ở sân khấu Broadway. 

Chúng tôi sống trong một ngôi nhà cổ kiểu Nhật Bản ở ngoại ô thành phố, và vào buổi tối sớm, chúng tôi lái xe đến quán thịt nướng yêu thích của chúng tôi, xuyên qua cánh đồng lúa và cánh đồng mía.

Tôi đã nghe nói rằng tất cả các bữa tiệc nướng của người Mông Cổ ở Đài Loan hiện giờ được nướng bằng gas, nhưng vào những ngày đầu, những lò than lớn được làm nóng bằng gỗ và than, và khi bạn đến gần hơn, bạn có thể ngửi thấy mùi khói gỗ trong không khí và vị ngọt nhạt, mùi thơm của thịt cừu cháy và thịt gà và thịt bò, theo cách đôi khi bạn vẫn thấy làm tại các quán thịt nướng cũ tuyệt vời trên khắp Hoa Kỳ.

Như với tất cả những thực khách thường xuyên khác, chúng tôi đã có những nghi thức nhỏ của mình tại tiệc nướng Mông Cổ, mà những người sành về thể loại này sẽ biết, là một loại hoạt động tự chọn liên quan đến việc chọn bữa tối của bạn từ nhiều lựa chọn thịt, rau và nước sốt ướp, và xem trực tiếp khi các đầu bếp nấu nó trên vỉ nướng trong những đám khói và hơi nước. 

Lần đầu tiên tôi nếm thử hành lá tại nhà hàng lâu đời đó, và những nhánh rau mùi mà tôi vẫn liên tưởng theo một cách nhỏ kiểu Proustian, đã lâu lắm rồi hồi ở Đài Loan ấy. Tôi nếm thịt cừu ướp trong đậu nành và đường, và những miếng thịt bò xào mà chúng tôi ăn – trước khi chúng tôi ăn bánh mì kẹp thịt Mỹ – giữa những chiếc bánh shao bing mới làm ra, được hâm nóng ra khỏi lò và chấm với hạt vừng.

Kể từ đó, trong tâm trí của tôi, đó đã luôn là những mùa hè tại nhà hàng thịt nướng Mông Cổ yêu thích, tôi tôi sẽ ăn bữa tối ngoài trời tại những chiếc bàn được đặt dưới tán cây. Bố mẹ tôi sẽ uống bia và chúng tôi uống soda, và nếu bạn vẫn đói, bạn có thể quay lại quầy buffet với tất cả những gì bạn có thể để ăn thêm: shao bing và một hoặc hai món thịt nướng khác. 

Khi trời tối, âm thanh của dế và ếch dường như sẽ lấp đầy không khí, và bạn có thể thấy những con đom đóm đang chơi đùa trên cây. Sau đó, sau khi chúng tôi kết thúc bữa tối, và để biến kết thúc bữa tối trở nên hoành tráng, anh em tôi và tôi sẽ mở gói các tên lửa đồ chơi mà chúng tôi đã mua trước đó trong ngày, dán chúng vào các chai rỗng và bắn chúng ra ngoài cánh đồng lúa vào bầu trời buổi tối.

Gửi một lần

Đó là một điều kỳ lạ ở New York, để nhà hàng địa phương yêu thích của bạn chia sẻ kích thước, nếu không phải là ẩm thực của một khu vườn Ô liu. Nhưng đó đã xảy ra với Morandi, ở West Village. Morandi là nơi tôi có những bữa ăn thoải mái của mình (ớt shishito, cacio e pepe, Negroni). Nó cũng là nơi tôi đã đến để làm việc bất cứ khi nào có công trình xây dựng trên tòa nhà của tôi. Nếu người quản lý nhà hàng thấy tôi bước vào lúc 8 giờ sáng, anh ấy sẽ vẫy tay và tắt nhạc opera Ý.

Đầu tháng 3, tôi đang ăn tối ở đó với một người bạn, khi cô ấy gật đầu qua vai và nói, “Chúa ơi, đó là Amy Amy Poehler.” Tôi đã đi qua đi lại nhà hàng để chắc chắn, đó Amy Poehler, cũng đang ăn tối với một người bạn.

“Chúng ta làm gì?” bạn tôi hỏi.

“Làm gì? Chúng ta có phải là kiểu người làm bất cứ điều gì không?”

https://static01.nyt.com/newsgraphics/2020/06/11/writers-on-restaurants/assets/images/sloane_crosley-desktop-720_x2.jpg

Các nhà hàng ở New York chưa bao giờ thiếu khách quen là người nổi tiếng. Một phần của sự kỳ diệu của việc ăn ở đây là ở gần những người này và cảm thấy tự mãn về việc phớt lờ họ. Nhưng Amy Poehler là thương hiệu chính xác của sự nổi tiếng để bắt buộc những người như chúng tôi liên lạc với nhau, một chữ thập mà tôi chắc chắn cô mang với sự quyến rũ tuyệt vời. Tuy nhiên, chúng tôi có phải là người khiến cô ấy cần thể hiện kỹ năng này không?

Hai ly rượu sau đó và vâng, hiển nhiên chúng tôi đã làm. Chúng tôi quyết định điều hoàn hảo để làm lúc đó là gửi cho cô ấy một món tráng miệng. Đó là một động thái không phô trương. Đĩa của chúng tôi đã được dọn. Vào lúc cô ấy nhận được món tráng miệng, có lẽ chúng tôi đã rời đi.

“Tôi nên nói gì với cô ấy?” người phục vụ hỏi chúng tôi, trong lúc chúng tôi chọn tiramisu.

“Chỉ cần nói với cô ấy rằng chúng tôi yêu cô ấy”, tôi nói, đầy mãn nguyện, mối quan tâm lớn nhất của tôi là Amy Poehler.

Cái tiramisu đó ra khỏi bếp như một chiếc Frisbee. Tôi có nhớ Morandi, tôi có, nhưng hình như họ giữ món tráng miệng của họ trong một máy bán hàng tự động. Amy mỉm cười và đứng dậy. Cô ấy ra hiệu cho chúng tôi bằng cả hai tay, khiến chúng tôi tỉnh táo nhận ra rằng chúng tôi không có mong muốn thực sự cho sự tương tác này. 

Tuy nhiên, chúng tôi vẫn lấy đồ của mình và lướt qua các bảng tên trên bàn để tìm: không phải Amy Poehler. Chỉ có kích thước và hình dạng của Amy Poehler.

Đây là một câu chuyện về tầm quan trọng của việc kiểm tra tầm nhìn của một người khác cũng như câu chuyện về một nhà hàng. Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vui sướng của người phụ nữ này, tuyệt vọng cố gắng nhớ lại những đặc điểm của mình vào Amy Poehler. Trong một sự may mắn, người bạn của tôi, người cũng sống trong khu phố, đã nhận ra người bạn đồng hành ăn tối Blondie. 

Họ đã làm việc cùng nhau nhiều năm trước. Vì vậy, thay vì loay hoay, chúng tôi bám lấy cái cớ của sự thật song song thứ hai này. Chúng tôi giải thích rằng thay vì nói xin chào như những người bình thường, chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi đã gửi một món tráng miệng.

Háo hức vứt bỏ cơ thể của chính mình (trong xấu hổ), tôi đã chặn hầu hết những gì được nói tiếp theo. Tôi nhớ là đã nói lung tung về việc phụ nữ trừu tượng ủng hộ những người phụ nữ khác lên tiếng hùng biện như đang rắc bột ca cao. Sau đó tôi sẽ nhắc nhở các quý bà và quý ông rằng tiramisu này đi kèm với một tuyên bố về tình yêu.

Người phụ nữ, bối rối trước cử chỉ nhưng chấp nhận nó, mời chúng tôi ngồi. Họ rất duyên dáng. Họ đã làm một công việc biểu ngữ là bỏ qua con voi tâm thần quái dị trong phòng ăn. Khi nhiều phút trôi qua, khả năng nói cho họ sự thật trượt xa hơn. Chúng tôi không thể làm điều đó mà không làm họ xấu hổ. Trong một thời gian tạm lắng, chúng tôi đã thông báo rằng chúng tôi sẽ để họ lại với nó.

Khi chúng tôi ra ngoài đường, tôi và bạn tôi cười gấp đôi, nước mắt lưng tròng. Tối hôm đó, tôi nhắn tin cho một người bạn thỉnh thoảng làm việc với Amy Poehler. Tôi không biết anh ấy có tiếp tục câu chuyện không. Tôi hy vọng anh ấy đã làm. Tôi đã viết: “Hãy với cô ấy có vài con gà đã ăn tiramisu của cô ấy.”

Đặt thực đơn

Order the menu

Trong năm năm, tôi sống cùng gia đình ở Lyon, Pháp. Và, trong năm năm, chúng tôi thường xuyên ăn tại rất nhiều nhà hàng kiểu đặc trưng của thành phố- bouchon. Bouchon là một địa điểm độc đáo của địa phương. Đó là nơi không chính thức và ồn ào với những giá trị tốt, và thực khách, đặc biệt là những khách quen, có xu hướng thay đổi thời điểm họ bước vào bên trong, như thể để lại sự những bực dọc của bạn bên ngoài cửa. Tại một nhà hàng bouchon, bạn ăn và uống mà không bị ức chế. Bạn nói chuyện với mọi người ở bàn kế tiếp. Bạn hét lên. Bạn đổ mồ hôi. Bạn cười thật lớn.

Một đêm mưa mùa đông trong năm đầu tiên của chúng tôi ở Lyon, khi vợ tôi ở London, tôi đã sắp xếp một người trông trẻ cho lũ trẻ và tự mình đi đến một quán cà phê yêu thích, le Café Comptoir Abel. 

Tôi đã không hề nhận ra một giá trị khác của việc ăn tại bouchon: Đó là nơi bạn đi và có để lại những mối quan tâm – rắc rối, vất vả, nhiệm vụ, lo lắng – đằng sau bạn. Nó giống như một kỳ nghỉ bạn dành cho chính mình. 

Tôi ngồi ở một chiếc bàn nhỏ gần cửa, ngắm nhìn khung cảnh hạnh phúc của không gian ăn uống đông đúc, nhộn nhịp xung quanh mình. Abel, nơi đã phục vụ thức ăn từ năm 1726 (và có rất ít, nếu có, các cơ sở ăn uống cũ trên thế giới), là một mớ hỗn độn của các phòng có cấu hình kỳ quặc – tôi đã đếm ít nhất năm, trên hai tầng, nhưng cũng có thể hơn nữa – trần thấp, mỗi lò sưởi, lịch sử đóng đinh trên mọi khoảng tường. Ở tầng trệt là nhà bếp nhỏ nhất, một đầu bếp, hai đầu bếp, va vào nhau suốt đêm. 

Có một chiếc bánh táo giòn có đường kính ba feet trên một chiếc bàn ngẫu nhiên vì không có nơi nào khác để đặt nó. Tôi yêu cầu một số món khai vị, và gọi món từ thực đơn viết trên bảng phấn. Tôi bị bao vây bởi những thực khách trong tình trạng thèm ăn cực độ – một gia đình gồm tám người, bốn phụ nữ chuyên nghiệp trong một đêm, một nhóm gồm mười người (hóa ra là một câu lạc bộ ăn uống nghiệp dư của những người ăn bouchon), các cặp vợ chồng, rất trẻ và rất cũ. Các món ăn đã tới, các phần ăn đầu tiên (foie gras và atisô, hoặc một lyonnaise salade), thêm rượu và sau đó là món chính (nhiều loại gà, thận, xúc xích máu gọi là boudin noir, quenelles làm từ cá hồ địa phương, bánh ngọt, tripe), phô mai (một loại từ blanc, phô mai tươi tươi đầu tiên, thường là từ dãy Alps, hoặc một loại Saint-Marcellin, giống như Brie và yêu thích Lyonnais), thêm rượu vang, món tráng miệng (mà bánh táo, baba au rhum, fondant au sô-cô-la) – không ai trong phòng nói rằng không có món tráng miệng nào, và một tinh thần sau bữa tối thì trông như tinh thần các nhà sư của Chartreuse. Mọi người có vẻ đều có mọi thứ. 

Làm sao họ có thể ăn như vậy? Tôi ăn rất nhiều, thực sự rất nhiều, và tôi có thể ăn như thế. Chưa hết, trong đêm đặc biệt này, không có ai trong nhà hàng – thực khách, chủ nhà, nhân viên nhà bếp – ở trong tình trạng thừa cân. Chúng ta sẽ thấy điều này lặp đi lặp lại: Không ai đi ăn với nhiều gia vị hơn, kén chọn hơn, với nhiều kỳ vọng lớn hơn về những niềm vui lớn lao trong ăn uống như những người Lyon gầy gò này.

Có một lần, các chuyên gia dinh dưỡng đã mô tả hiện tượng này là Nghịch lý kiểu Pháp – thực tế, một quyết định mang tính dân số để che giấu lượng mỡ động vật làm tắc nghẽn động mạch và khả năng đáng ngạc nhiên về việc mọi người không bị ảnh hưởng xấu bởi nó. Lý thuyết không hẳn là của người Pháp, bởi chúng ta nghĩ người Pháp không ăn theo cách bình thường. Chỉ gần đây cách bình thường của họ là cách gần như hầu hết chúng ta đang ăn gần đây: ăn ở nhà. 

Ở Lyon, chúng tôi thấy mình được bao quanh bởi những sứ giả những người đầu bếp. Khoảng 11:30, buổi trưa, chúng ta sẽ ngửi thấy một mùi – thường là thịt nướng – khi chúng ta leo lên cầu thang đến căn hộ trên tầng bốn của mình. Vào những buổi tối mùa hè, cửa sổ nhà bếp của chúng ta mở ra, ta nghe thấy một gia đình khác đang ngồi ăn tối, tiếng gõ nhẹ của dao kéo trên đĩa. Vào các buổi sáng Chủ Nhật, ta sẽ thấy những sản phẩm khác trong sự hào phóng của người nông dân (anh đào, xúc xích, cà chua và rau diếp vừa hái) mua ở chợ trên sông Saône và tất cả nở rộ, giống như một bó hoa, từ những người chuyển đồ kéo hàng bằng tay.

Giống như chúng tôi, những người đi ăn về muộn, người Lyon mua nguyên liệu của họ, làm thức ăn của họ, ăn ở nhà, dọn dẹp sau đó. Bữa trưa quan trọng hơn bữa tối, sữa thường được thêm vào cuối bữa ăn (phô mai, sữa chua), một lát giăm bông vào buổi tối, salad, trứng ốp la và đặc biệt là súp, phát sinh từ văn hóa thanh đạm quyết tâm không lãng phí gì (nước dùng- làm từ xương gà, mứt từ sự hào phóng của trái cây của mùa hè). Nhưng những gì họ làm về cơ bản không quá khác biệt so với những gì chúng ta đang làm bây giờ, nuôi sống gia đình mình, mỗi ngày.

Nhưng họ khác với chúng ta về vấn đề này: Khi họ đến một nhà hàng, đó là một khoảnh khắc cao điểm hạnh phúc của họ.

Những gì tôi thấy đêm đó khi tôi ăn một mình tại Abel – cảm giác hồi hộp khi dường như điện đã thắp sáng mọi thực khách ở đó – là một cảm giác đặc quyền, trong số những đặc quyền lớn nhất của cuộc sống, khi tất cả cùng chung niềm khao khát ăn uống, khao khát cái đẹp và tha thiết với truyền thống văn hoá trong việc thưởng thức thức ăn người khác đã chuẩn bị cho mình. Các thực khách đã khăng khăng không bỏ phí bất cứ món ăn nào. 

Hai cách của hải sản

https://static01.nyt.com/newsgraphics/2020/06/11/writers-on-restaurants/assets/images/carmen_maria_machado-desktop-720_x2.jpg

Khi tôi còn là một đứa trẻ, gia đình tôi đã đến Red Lobster đúng một lần, nhưng tôi không có ký ức về nó. Tôi chỉ biết rằng trải nghiệm đó thật tồi tệ bởi vì trong suốt quãng đời còn lại của tôi, mỗi lần chúng tôi lái xe qua địa điểm đáng ghét, mẹ tôi sẽ cười nhạo, “Tôm hùm đỏ”, trong hơi thở của bà, như thể bà đang nhắc lại tên thật của một kẻ thù được yêu mến.

Tôi đã nài nỉ đến đến đó – Tôi đã nghe rất nhiều điều hay về bánh quy vịnh Cheddar, và tôi yêu tôm, và mỗi khi quảng cáo về món Tôm vô tận xuất hiện, toàn bộ cơ thể tôi như có điện – nhưng mẹ tôi có một ác cảm từ miền Trung Tây- khi mà bà có thể chống lại các tập đoàn dễ dàng như mọi người; Trong thâm tâm tôi biết rằng bà sẽ không làm chặn ước mơ về Tôm hùm đỏ nếu đó là nhà hàng cuối cùng trong ngày tận thế của tôi. Loại hải sản tôi muốn – động vật có vỏ trong những cái miệng to, nặng nề – dường như càng xa vời khi tôi lớn lên.

Và rồi tôi đã trưởng thành. Tôi 19 tuổi, ở trường đại học ở Washington, D.C. Một buổi tối, một số người bạn mời tôi tham gia cùng họ ở Georgetown, và sau đó – đi được nửa chặng đường bằng xe buýt để đến đó – được mãn nguyện. Khi tôi đến góc của Đại lộ Wisconsin và Phố M, tôi đứng trong ánh sáng yếu ớt của buổi tối cố gắng tìm ra những việc cần làm với bản thân mình. Đây là trước khi có điện thoại thông minh, và vì vậy khi tôi quyết định sẽ ăn gì đó, tôi chỉ cần đi bộ từ cửa hàng đến cửa hàng, liếc nhìn các menu trong cửa sổ. Tôi đã phạm sai lầm khi hỏi một nữ tiếp viên tại sao thực đơn không có giá; Tôi không thể đi xa hơn nữa khỏi nhà hàng ấy.

Tôi rẽ vào một con đường nhỏ, nơi có một quán rượu hải sản nhỏ trên Kênh C & O. Tôi đi vào trong và ngồi vào một cái bàn bên cạnh mặt nước. Ngồi ở đó, tôi nhận ra với một cú giật mình nhỏ mà trước đây tôi chưa bao giờ ăn một mình và say với cảm giác đáng sợ của thời gian, tôi đã gọi món đắt nhất trong thực đơn: một bát hến, trai và sò, bơi trong một vắt sữa, nước dùng bơ, với một vắt chanh tươi sáng nằm bên đĩa.

Tôi chưa bao giờ ăn hàu hoặc trai trước đây; Kinh nghiệm duy nhất của tôi với nghêu là ở Clambake khi tôi 12 tuổi. Nha sĩ thời thơ ấu của tôi đã gây áp lực buộc tôi phải thử. Tôi đã ăn và vô cùng ghét nó – cảm giác như nuốt chửng lưỡi một người khác. 

Nhưng khi ngồi trong quán rượu, tôi nghĩ: bây giờ tôi đã trưởng thành. Tôi đang ăn tối bên cạnh mặt nước. Tôi ăn những động vật có hai mảnh vỏ. Tôi nghĩ những điều này giống như cách bạn đội một chiếc mũ mới, nghiêng cằm trước gương để xem bạn có thích người mà bạn đang nhìn không. Tôi vắt quả chanh lên trên đĩa. Tôi bẻ lớp vỏ sau lớp vỏ chống lại nẹp vỏ của chúng, nhúng bánh mì dày trong nước sốt khi tôi nhận thấy một phụ nữ lớn tuổi, trông có vẻ như ăn giống tôi- làm điều tương tự.

Khi bữa ăn kết thúc, tôi đi bộ một lúc, vì dường như những người ăn tối một mình đôi khi cũng đi bộ một lúc, với không đích đến cụ thể. Điều cuối cùng tôi nhớ về buổi tối là đứng trước Đại sứ quán Thụy Điển; một khối đá Scandinavia thanh lịch, tối giản trên bờ Potomac. Làm thế nào tôi trở lại ký túc xá sau đó là điều không ai đoán được. 

Năm ngoái, giữa chuyến giới thiệu sách cho cuốn hồi ký của tôi, “Ngôi nhà mơ ước”, tôi thấy mình ở trong một khách sạn trong trung tâm thương mại. Tôi đã 33 tuổi, quá mệt mỏi để đi bộ ở bất cứ đâu, quá mệt mỏi và mệt mỏi vì đi du lịch để tự mình đến một quán rượu dưới mọi hình thức. Nhà hàng gần nhất, khi nó xuất hiện trước mắt tôi, là Red Lobster, cách cửa sau của khách sạn vài trăm feet.

Tôi đã gọi một món salad kiểu cũ, món salad Caesar – trong lúc chờ buổi giới thiệu sách cũ của tôi – và một ly cocktail tôm. Tôi đã thử một chiếc bánh quy, và lần đầu tiên trong đời tôi hiểu tại sao bà tôi thường nhét các nội dung của giỏ bánh mì miễn phí vào ví lót giấy bạc. Và con tôm! Nó thật tuyệt vời. 

Họ xếp xung quanh một ly martini đầy đá những con tôm hùm nhỏ. Trong thời đại đại dịch này, tôi không thể không nghĩ: Thật là một phép màu! Để chọn một nhà hàng và tự mình đến đó, đặt một bữa ăn thịnh soạn và thanh toán bằng tiền của bạn. Sau đó ăn từng miếng một cho đến hết sạch- một cách ngon lành.

Linh Đàm

Bài viết chuyển ngữ từ “Our lives happen in restaurants”- New York Times và thể hiện quan điểm của tác giả.

———————————-

Theo dõi các bài viết khác trong chuyên mục “Life” trên linhdam.co tại đây.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *