Chào mừng bạn đến với What Matter EP45, cùng những câu chuyện mà Linh hy vọng – “matter”.
Đó là những ngày nghỉ Tết…
Những ngày, đôi khi chỉ để tận hưởng “Điều ngọt ngào của việc không làm gì“

Hoặc thong thả thức dậy, pha một ấm Earl Grey, ngồi ôm chăn và xem đi xem lại Babylon cùng với Saltburn. Tất nhiên, cũng có cả những lúc uống Matcha Latte tự pha và xem The Housemaid (chủ yếu để ngắm Sydney Sweeney). Hay những lúc vừa nghe Suspicious Mind chế độ replay, vừa chậm rãi rửa bát dưới thứ ánh sáng dìu dịu nơi căn bếp.
Những ngày, cứ trôi qua êm đềm và yên ả như thế. Đến mức làm mình nhớ lại một phân cảnh trong 007, khi khi James Bond cạo râu bằng lưỡi dao thay vì máy cạo và nói:
Đôi khi, những cách cũ luôn là cách tốt nhất!
James Bond

Mình cũng thế, một đời sống và đặc thù nghề nghiệp pha trộn giữa việc đi theo xu hướng và kiên định với những nguyên bản; Giữa những lúc cần thật nhanh và những lúc cần ngồi lại soi chiếu; Giữa những lúc ngồi tính ROI, % tăng trưởng và những lúc lắng nghe trực giác… Đôi khi mình đã thấy khoảnh khắc bản thân gặp lại cô gái bảo thủ, lãng mạn và những thói quen “old-fashion” ngày nào.
Một trong số những điều xưa cũ nhất, điều mà dù có làm cả đời mình vẫn không bao giờ chán ấy, là VIẾT!
Dù hiện tại, nó đã trở thành một điều vừa “đắt đỏ”, vừa “xa xỉ”. Nhưng có lẽ, khi nó đã trở thành thói quen, khi nó đã là một “therapy” của riêng, khi nó đã luôn là thứ hormone hạnh phúc. Luôn luôn… Thì chỉ cần có một điều đủ đẹp để khiến mình rung động, mình sẽ luôn có cách để trở lại với nó.
Lần này, điều đã làm rung động trái tim U40 tưởng đã chai sạn và khó tính của mình – là những bức tranh Peggy Kuiper.
Đó cũng là khởi đầu cho câu chuyện của EP lần này.

Lần đầu tiên nhìn thấy tranh của Peggy Kuiper
Mình không chủ ý tìm kiếm tranh Peggy Kuiper, mình chỉ tình cờ nhìn thấy.
Một căn hộ trong ráng chiều. Ánh sáng không còn vàng rực, mà đã dịu xuống, gần như trung tính. Nổi bật trong căn hộ, là một bức tranh giản dị treo trên tường.
Không có kịch tính.
Không có chi tiết phức tạp.
Không có bối cảnh.
Chỉ là một gương mặt lớn, được tạo thành từ những mảng màu trầm tone màu của đất, phẳng, nặng.
Gương mặt không cố gồng để trở nên ấn tượng.
Cũng không cố gắng kể câu chuyện.
Mình dừng lại, sự chú ý chuyển từ căn nhà, sang bức tranh. Trong khoảnh khắc bị bức tranh thu hút, mình có cảm giác không chỉ mình đang ngắm bức tranh, mà gương mặt trong tranh đang nhìn lại mình.
Rồi mọi thứ lại cuốn đi. Mình cũng quên ngôi nhà và bức tranh ấn tượng hôm nào, dù cũng chưa biết tên tác giả. Nhưng không hiểu sao, ánh mắt và gương mặt từ bức tranh, cứ trở đi trở lại trong mình.

Những giấc mơ ở lại
Có những hình ảnh trôi tuột qua tâm trí bạn. Có những hình ảnh ở lại một thời gian như lớp bụi mỏng. Và có những hình ảnh, lặng lẽ nhưng kiên định và ủi an, bám vào tâm trí lẫn trái tim bạn.
Những bức tranh của Peggy Kuiper thuộc loại thứ ba.
Mười ba năm trước, khi sắp xếp tổ ấm nhỏ với Tuấn, tụi mình cùng nhau lên Hàng Bè, chọn về một bức tranh chép chất liệu sơn dầu, bức “The Kiss” của Gustav Klimt!

Giai đoạn ấy, mỗi ngày trở về với mình, là về với thảm hoa mùa xuân đua nở trong tranh, về với đôi tình nhân dịu dàng yêu nhau, về với gương mặt thanh thản của cô gái trong tranh.
Sau này chuyển nhà, hai đứa giữ bức tranh một thời gian nhưng chưa biết cách bảo quản, bức tranh hỏng mất, và hai đứa quyết định để những bức tường trống vì chưa biết nên treo lại một bức “The Kiss”, hay muốn đem đến một không khí như thế nào cho tổ ấm mới, từ những bức tranh.
Thời gian trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. 10 năm trôi qua, đến một buổi chiều, mình nói với Tuấn, em muốn sắp xếp lại tổ ấm của hai đứa và Đô một chút, và em muốn treo một bức tranh.
Tất nhiên, bức tranh với gương mặt còn chẳng biết tên hôm nào, ngay lập tức trở lại trong mình.

Không khó khăn để bằng một chút nỗ lực, mình tìm ra tác giả của những bức tranh mà nếu bạn theo dõi về nội thất một chút, bạn sẽ thấy tranh của họa sĩ người Hà Lan này ở rất nhiều concept căn hộ hiện tại.
Một họa sĩ bắt đầu là một graphic designer, sau đó chuyển sang là fashion photographer, và cuối cùng lựa chọn tự do với hội họa. Một họa sĩ sống và làm việc tại Amsterdam, với một số triển lãm tại Reflex và một vài bài trả lời phỏng vấn trên báo chí trong đó có cả Financial Times. Nhưng chừng đó rõ ràng không đủ để nói về Peggy Kuiper.

Hãy nhìn những bức vẽ của cô. Những gương mặt đa phần “vô danh”, hoặc chân dung tự họa. Những lớp sơn chồng lên nhau, trong căn studio tràn ngập ánh sáng. Những mảng màu xóa đi rồi vẽ lại, cái không khí ấm áp của tone màu của đất. Những câu chuyện có lẽ giống những câu chuyện chúng ta vẫn dành cho người ta gọi là tâm giao, không đầu không cuối, nhưng thanh thản, dễ chịu.

Hay đôi khi, chẳng có câu chuyện nào, chỉ có sự im lặng. Nhưng vượt lên trên đó, là sự hiện diện.
Và mình nhận ra, mình không kết nối với nhân vật nào đơn lẻ trong tranh. Mình kết nối, với một phần của chính mình – trong tranh.
Mang một khuôn mặt về “nhà”
Tuấn để cho mình tự lựa chọn mình muốn sắp xếp không gian sống của ba đứa như thế nào. Mình sắp xếp mọi thứ trước, và chỉ đặt bức tranh như điểm hoàn thiện cuối cùng. Mình đã định lựa chọn in canvas một số bức khác, nhưng cuối cùng, sau vài tháng, mình quyết định lựa chọn bức “Audience” của Kuiper.

Vài tháng để lựa chọn, không phải vì những bức khác không đẹp. Mà chỉ đơn giản, quyết định lựa chọn bức tranh nào, cũng giống như quyết định cho phép sự hiện diện nào, cuộc đối thoại nào sẽ bước vào không gian sống của ba người: Tuấn – mình và Đô.
Lúc đầu, khi tranh được treo lên, Tuấn và Đô đã không hiểu, thậm chí còn sợ tới mức muốn mình gỡ bức tranh xuống.
Nhưng dần dần, khi mình lặng lẽ không nói gì, cứ để bức tranh hòa nhập vào ngôi nhà, mọi thứ trở nên khác đi.
Không gian trở nên sâu hơn.
Buổi sáng, ánh sáng làm gương mặt mềm lại.
Buổi tối, mọi thứ trở nên ấm áp hơn, gần hơn, kết nối hơn.
Có những buổi tối về nhà, mình không nhìn ngay vào bức tranh. Nhưng mình biết nó luôn ở đó, chứng kiến cuộc sống của tụi mình, diễn ra mỗi ngày, vui, buồn, khóc cười mỗi ngày.
Như một nhân chứng.
Phong cách Peggy Kuiper — hay sự tiết chế như một tuyên ngôn
Phong cách của Kuiper không nằm ở việc thêm vào.

Mà ở việc bỏ đi.
Không bối cảnh.
Không phụ kiện.
Không biểu cảm quá mức.
Các cơ thể trong tranh cô thường lớn, nặng, gần như bất động.
Không phải vì họ yếu đuối.
Mà vì nó mang trọng lượng của ký ức.
Là ngoại đạo về hội họa, nhưng mình có cảm giác, Peggy Kuiper đủ tự tin để không cần giải thích nhiều.
Mà tạo ra những khoảng thở, những không gian phủ bằng im lặng, nhưng có cấu trúc.
Đó cũng là điều mình tìm kiếm để thêm vào không gian sống mới của tụi mình:
Không phải thêm vào, mà là tiết chế đi. Không phải giải thích, mà là lặng im, và cứ thế bền bỉ theo thời gian.
Thứ rung động khiến mình viết trở lại
Đã có những giai đoạn, mình có thể viết 5 EP một ngày. Nhưng cũng có những giai đoạn, mình có những ưu tiên khác, và dù Linhdam.Co vẫn ở đây, có thể một năm mình mới có một EP mới.

Nhưng vào những ngày sống chậm của Tết này, khi trở lại với những điều xưa cũ, với trà, bánh, với phim ảnh, sách, âm nhạc, mình cũng quay lại với thuật viết.
Không vì nhu cầu cạnh tranh với thuật toán.
Không vì deadline.
Không vì mục tiêu “làm hài lòng” nào khác, mà trước hết để chiều lòng chính mình, hay những người vẫn luôn lặng lẽ ở đây với Linhdam.Co.
Chỉ vì mình thực – sự – muốn – viết!
Giống như cách 007 lựa chọn cạo râu bằng lưỡi dao thay vì máy cạo, mình cũng lựa chọn “viết thư tình bằng tay” cho những điều mình luôn trân quý này.
Bởi đôi khi “những điều cũ nhất – lại là những điều tuyệt nhất”, phải không?
Và Peggy Kuiper cùng những gương mặt của cô, chẳng hiểu bằng cách khó lý giải nào, đã kéo mình trở lại với những điều đẹp đẽ này!
…………………………………………………..
Bây giờ, bức tranh “Audience” của Peggy Kuiper vẫn treo ở vị trí đẹp nhất trong phòng khách nhà mình.
Không thay đổi.
Không đòi hỏi.
Không giải thích.
Nhưng mình đã thay đổi.
Mình viết lại.
Có thể vẫn là một năm một bài
Ít hơn. Hoặc nhiều hơn.
Nhưng luôn là đủ với mình.
Đủ, để nhắc mình có những thứ không cần vội, không cần gượng ép.
Mà cứ để nó đến một cách tự nhiên.
Có lẽ đó cũng là điều Peggy Kuiper dạy mình.
Không phải về nghệ thuật, bởi mình không biết, nhưng đó hẳn cũng không phải định hướng của mình.
Nhưng về sự hiện diện.
Và về việc trở lại –
Bằng chính điều mình đã luôn tha thiết!
———————————————————-
Bài viết thuộc Series What Matters– Chia sẻ các câu chuyện về Marketing, Nghệ thuật, Cuộc sống tới 50.000 độc giả. Chuyên mục do Ekip Linhdam.Co ra mắt ngày 01.02.2023- dự án đặc biệt của Blog từ 2023. Chào đón chia sẻ của độc giả.
Riêng với chia sẻ vì mục đích thương mại, đăng bài trên báo mà chưa có sự đồng ý của tác giả là KHÔNG ĐƯỢC PHÉP. Quý đối tác/bạn đọc có nhu cầu tham khảo về dịch vụ hoặc cơ hội hợp tác với Linh/Matter trong những sản phẩm tương tự bài viết này, vui lòng tham khảo tại đây.