Hoặc thong thả thức dậy, pha một ấm Earl Grey, ngồi ôm chăn và xem đi xem lại Babylon cùng với Saltburn. Tất nhiên, cũng có cả những lúc uống Matcha Latte tự pha và xem Housemaid (chủ yếu để ngắm Sydney Sweeney). Hay những lúc vừa nghe Suspicious Mind chế độ replay, vừa chậm rãi rửa bát dưới thứ ánh sáng dìu dịu nơi căn bếp.
Những ngày, cứ trôi qua êm đềm và yên ả như thế. Đến mức làm mình nhớ lại một phân cảnh trong 007, khi khi James Bond cạo râu bằng lưỡi dao thay vì máy cạo và nói: Đôi khi, những cách cũ luôn là cách tốt nhất!
Mình cũng thế, một đời sống và đặc thù nghề nghiệp pha trộn giữa việc đi theo xu hướng và kiên định với những nguyên bản; Giữa những lúc cần thật nhanh và những lúc cần ngồi lại soi chiếu; Giữa những lúc ngồi tính ROI, % tăng trưởng và những lúc lắng nghe trực giác… Đôi khi mình đã thấy khoảnh khắc bản thân gặp lại cô gái bảo thủ, lãng mạn và những thói quen “old-fashion” ngày nào.
Một trong số những điều xưa cũ nhất, điều mà dù có làm cả đời mình vẫn không bao giờ chán ấy, là VIẾT!
Dù hiện tại, nó đã trở thành một điều vừa “đắt đỏ”, vừa “xa xỉ”. Nhưng có lẽ, khi nó đã trở thành thói quen, khi nó đã là một “therapy” của riêng, khi nó đã luôn là thứ hormone hạnh phúc. Luôn luôn… Thì chỉ cần có một điều đủ đẹp để khiến mình rung động, mình sẽ luôn có cách để trở lại với nó.
Lần này, điều đã làm rung động trái tim đã trở nên khó tính của mình – là những bức tranh Peggy Kuiper.
Đó cũng là khởi đầu cho câu chuyện của EP lần này.
‘Le Désir’, 2021
Lần đầu tiên nhìn thấy tranh của Peggy Kuiper
Mình không chủ ý tìm kiếm tranh Peggy Kuiper, mình chỉ tình cờ nhìn thấy.
Một căn hộ trong ráng chiều. Ánh sáng không còn vàng rực, mà đã dịu xuống, gần như trung tính. Nổi bật trong căn hộ, là một bức tranh giản dị treo trên tường.
Không có kịch tính. Không có chi tiết phức tạp. Không có bối cảnh.
Chỉ là một gương mặt lớn, được tạo thành từ những mảng màu trầm tone màu của đất, phẳng, nặng.
Gương mặt không cố gồng để trở nên ấn tượng. Cũng không cố gắng kể câu chuyện.
Mình dừng lại, sự chú ý chuyển từ căn nhà, sang bức tranh. Trong khoảnh khắc bị bức tranh thu hút, mình có cảm giác không chỉ mình đang ngắm bức tranh, mà gương mặt trong tranh đang nhìn lại mình.
Rồi mọi thứ lại cuốn đi. Mình cũng quên ngôi nhà và bức tranh ấn tượng hôm nào, dù cũng chưa biết tên tác giả. Nhưng không hiểu sao, ánh mắt và gương mặt từ bức tranh, cứ trở đi trở lại trong mình.
‘Diversion’ 2025
Những giấc mơ ở lại
Có những hình ảnh trôi tuột qua tâm trí bạn. Có những hình ảnh ở lại một thời gian như lớp bụi mỏng. Và có những hình ảnh, dịu dàng bám vào cả tâm trí và trái tim bạn.
Những bức tranh của Peggy Kuiper thuộc loại thứ ba.
Mười ba năm trước, khi sắp xếp tổ ấm nhỏ với Tuấn, tụi mình cùng nhau lên Hàng Bè, chọn về một bức chép chất liệu sơn dầu, bức tranh mà nhiều đôi lứa cũng đã lựa chọn – The Kiss của Gustav Klimt!
Sau này tôi mới biết cô sống và làm việc tại Amsterdam, từng triển lãm tại Reflex Amsterdam.
Nhưng điều đó không phải lý do tôi kết nối.
Kuiper không vẽ con người như họ xuất hiện. Cô vẽ con người như họ được nhớ đến.
Những lớp sơn chồng lên nhau. Những phần bị xóa đi rồi vẽ lại. Những màu sắc không “đúng”, nhưng rất thật.
Không có narrative cụ thể. Không có tiểu sử.
‘Connection’, 2024
Chỉ có sự hiện diện.
Và tôi nhận ra — tôi không kết nối với một nhân vật trong tranh.
Tôi kết nối với một phần của chính mình.
Có những kết nối xảy ra trước khi bạn kịp hiểu vì sao.
Mang một khuôn mặt về phòng khách
‘Audience’, 2023
Tôi đã mất nhiều tháng trước khi quyết định đặt in một bức cho riêng mình.
Không phải vì do dự tiền bạc.
Mà vì tôi hiểu đó không phải là một lựa chọn trang trí.
Đó là một quyết định cho phép một sự hiện diện bước vào không gian sống của mình mỗi ngày.
Khi bức tranh được treo lên, không có điều gì kịch tính xảy ra.
Nhưng căn phòng khác đi.
Không gian trở nên sâu hơn.
Buổi sáng, ánh sáng làm gương mặt mềm lại. Buổi tối, nó nặng hơn, gần hơn.
Có những ngày tôi không nhìn trực tiếp.
Nhưng tôi luôn biết nó ở đó.
Như một nhân chứng.
Taste của Peggy Kuiper — và sự tiết chế như một tuyên ngôn
‘You are not ready yet’, 2022
Phong cách của Kuiper không nằm ở việc thêm vào.
Mà ở việc bỏ đi.
Không bối cảnh. Không phụ kiện. Không biểu cảm quá mức.
Các cơ thể trong tranh cô thường lớn, nặng, gần như bất động.
Không phải vì họ yếu đuối.
Mà vì họ mang trọng lượng của ký ức.
Taste của cô là taste của sự tự tin đủ để không giải thích.
Một sự im lặng có cấu trúc.
Và có lẽ đó là điều tôi tìm kiếm trong không gian sống của mình: không phải sự ấn tượng, mà là sự bền bỉ.
Peggy Kuiper — và động lực để mình viết trở lại
‘The conversation that never took place’, 2022
Tôi không nhận ra ngay rằng bức tranh ấy đang làm điều gì đó với mình.
Nhưng vào những ngày Tết, khi tôi quay lại với những thứ cũ — trà, phim, sách, âm nhạc — tôi cũng quay lại với việc viết.
Viết không vì thuật toán. Không vì deadline. Không vì ai chờ đợi.
Chỉ vì tôi muốn.
Điều này, với tôi hiện tại, là một dạng xa xỉ.
Viết đòi hỏi thời gian. Đòi hỏi sự tập trung. Đòi hỏi sự trung thực.
Trong một thời đại mà chỉ một prompt và 30 phút có thể tạo ra một câu chuyện “not too bad”, việc ngồi xuống và tự mình viết là một hành động gần như ngược dòng.
Nhưng cũng giống như 007 chọn dao cạo thay vì máy cạo — đôi khi những thứ cũ là những thứ tuyệt vời nhất.
Viết là một thói quen cũ như trái đất.
Nhưng với tôi, nó luôn là trị liệu. Là hormone hạnh phúc. Là cách tôi biết mình còn ở đây.
Và bằng một cách khó lý giải, Peggy Kuiper đã kéo tôi trở lại với điều đó.
…………………………………………………..
Bây giờ, bức tranh vẫn treo trong phòng khách.
Không thay đổi. Không yêu cầu. Không giải thích.
Nhưng tôi đã thay đổi.
Tôi viết lại.
Có thể một năm một bài. Không nhiều.
Nhưng đủ.
Đủ để giữ một thói quen cũ còn sống.
Đủ để nhắc mình rằng có những điều không cần tối ưu. Không cần nhanh. Không cần hoàn hảo.
Chỉ cần thật.
Có lẽ đó là điều Peggy Kuiper đã dạy tôi.
Không phải về nghệ thuật.
Mà về sự hiện diện.
Và về việc bắt đầu lại — bằng chính giọng nói của mình.